Một vấn đề văn hoá, nên cần suy nghĩ về nó văn hoá nhất có thể!

Khi đưa ra quan điểm về vấn đề này, có lẽ đa số có mục đích tốt. Với tôi, nếu chúng ta huỷ đốt pháo trong ngày trọng đại này để dồn tiền cho việc khác đang thiếu thốn, như mua sách vở chẳng hạn, thì vô tình chúng ta đã MẮC MỘT SAI LẦM TAI HẠI mà trước đây đã mắc phải: SỰ CÀO BẰNG.

Xem pháo hoa là một nhu cầu chính đáng.

Chính sự cào bằng nghèo khổ theo mô hình kinh tế cũ cách đây chưa lâu đã kìm hãm phát triển, để lại nhiều hậu quả đến tận hôm nay.

Và trong trường hợp này, chúng ta không thể cào bằng nhu cầu thưởng thức văn hoá được. Sẽ có rất nhiều công dân thủ đô, đóng thuế đầy đủ, bao gồm thuế cho giáo dục và thuế để xứng đáng có một buổi tối hôm nay chiêm ngưỡng thủ đô, ghi vào kỷ niệm những khoảnh khắc đáng nhớ bên cạnh những con ngưoi rất mực thân thương.

Nhiều khi hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy! Tận hưởng hạnh phúc để đóng góp nhiều hơn cho gia đình và xã hội. Một chính sách khắc khổ sẽ không khuyến khích phát triển, như đã từng trong quá khứ.
Còn mua sách vở bút mực là một câu chuyện khác. Đó là chuyện giám sát thu chi, chống tham nhũng thất thoát trong giáo dục.

Chúng ta đã có kinh phí riêng cho giáo dục, nhiều hơn rất nhiều kinh phí đốt pháo hoa, vấn đề là sử dụng hiệu quả ngân quỹ này. Kể cả nếu không đốt pháo hoa mà dồn tiền sang giáo dục, thì vẫn phải loay hoay với vấn đề hiệu quả.
NÊN KHÔNG THỂ DÙNG THUỐC CỦA THỎ ĐỂ CHỮA BỆNH CHO MÈO.
P/s: tất nhiên đốt pháo hoa đừng phô trương lãng phí quá!

One thought on “Pháo hoa”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *