Tôi là một trong những khán giả có may mắn được xem phim “Kong: Đảo đầu lâu” sớm nhất. Những hay, dở tôi không bàn nữa mà ở đây chỉ gợi thêm một vài khía cạnh mà có vẻ chưa thấy ai nói.

Lời thoại không dịch trên phim 

Dù rất ít, trong phim Kong vẫn có yếu tố chính trị, thể hiện ít nhiều tâm thế ngạo mạn của người Mỹ. Đó là ở tình huống khi nữ nhà báo nói chuyện với ông đại tá da đen, ông đại tá này (anh hùng chiến tranh, hẳn là đã giết nhiều người Việt Nam lắm!) có nói một câu rằng: Chúng tôi không thua cuộc chiến này, chúng tôi chỉ từ bỏ nó.

Nhưng câu đó không được phiên dịch trên màn hình (chỉ cần biết một chút tiếng Anh là có thể nhận ra).

À ra thế, trong một bom tấn trên toàn thế giới, truyền bá văn hóa đại chúng Mỹ ra toàn thế giới, một khi đã đụng chạm đến chiến tranh Việt Nam thì người Mỹ vẫn phải cố đấm ăn xôi thốt ra được một câu như vậy!

Có lẽ họ muốn nói cho những người Mỹ đã khuất tại chiến trường Việt Nam, chứ chính giới Mỹ hiện nay cũng đếch quan tâm phân tích Mỹ đã thắng hay thua, mà họ đang thực dụng tính toán về phía trước.

Đối với tôi, câu nói của ông đại tá trên chẳng phải là một sự tổn thương hay xúc phạm gì! Mà ở đây khi viết những dòng này chỉ muốn nói đến một điều: Đừng nghĩ văn học nghệ thuật Mỹ hoàn toàn là không có tí màu sắc chính trị.

Từ “Kong: Đảo đầu lâu” đến chuyện ở Việt Nam

Trung hợp một điều là cùng thời điểm chiếu phim “Kong: Đảo đầu lâu”, ở Việt Nam bỗng dưng cấm trình chiếu vài bài hát. Tôi nghĩ là không nên, nhưng khi đã cấm rồi thì chúng ta cũng nên nhìn nhận rằng việc cấm có khi chỉ vì không muốn thất lễ với những người lính Việt Nam đã ngã xuống, giống như văn hóa đại chúng Mỹ không muốn thất lễ với lính Mỹ tại Việt Nam mà để viên đại tá nói câu ở trên.

Tôi vẫn nghe những bài đó, nhiều người vẫn nghe bài đó trên Internet, đĩa nhạc cũ…, có chăng là bị cấm trên những sân khấu chính thức, trong những sự kiện ít nhiều mang tính chính trị. Và có lẽ vài năm sau lại rút lệnh cấm này.

Do vậy, thật thất vọng vài nhà văn, vài ông tiến sỹ hay không ít tay nhà báo có vẻ trầm trọng hóa việc cấm đoán này quá! Xin lỗi, với tư cách một người thưởng thức, tôi đủ trình độ để đánh giá những tác phẩm của các ông còn thiếu tầm vóc lắm, chủ yếu do tài các ông kém.

 

Bài liên quan:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *