Định nghĩa phạm trù triết học

“Phạm trù triết học là những khái niệm chung nhất, phản ánh những mặt, những thuộc tính, những mối liên hệ cơ bản phổ biến nhất của toàn bộ thế giới hiện thực, bao gồm cả tự nhiên, xã hội và tư duy”.

Phạm trù triết học là phạm trù rộng lớn nhất, khái quát nhất, bao trùm phạm trù của tất cả các lĩnh vực khác như toán học, sinh học, tâm lý học…

“Phạm trù” là gì?

– Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên gọi tên những khái niệm nhất định như “người”, “thú”, “vàng”, “chì”… Những khái niệm đó là hình thức của tư duy, phản ánh những mặt, những thuộc tính quan trọng nhất của một nhóm nhóm, một lớp những sự vật, hiện tượng nhất định.

Tùy thuộc vào số lượng sự vật, hiện tượng được khái niệm phản ánh, “gom vào” mà ta có khái niệm rộng, hẹp khác nhau. Khái niệm rộng nhất trong một lĩnh vực cụ thể chính là phạm trù trong lĩnh vực ấy.

“Khái niệm rộng nhất, phản ánh những mặt, những thuộc tính, những mối liên hệ chung, cơ bản nhất của các sự vật, hiện tượng thuộc một lĩnh vực hiện thực nhất định được gọi là phạm trù”.

– Mỗi bộ môn khoa học (toán, lý, hóa, văn, sử, tâm lý học…) đều có phạm trù riêng của mình. Như các phạm trù năng lượng, khối lượng… trong vật ly; biến dị, di truyền… tring sinh học; hàng hóa, giá trị… trong kinh tế học.

Còn phạm trù triết học là phạm trù rộng nhất, lớn nhất, chung nhất…, hơn tất cả các ngành khoa học có thể kể tên như toán học, hóa học, văn học, sử học, kinh tế học…

Một số phạm trù triết học quen thuộc

– Vật chất.

– Ý thức.

– Sự phát triển.

– Các cặm phạm trù:

+ Cái riêng và cái chung.

+ Nguyên nhân và kết quả.

+ Nội dung và hình thức.

+ Bản chất và hiện tượng.

– v…v…v…

 

Bài cùng chủ đề:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *