Review này viết về phim Mắt Biếc chứ không phải về truyện dài Mắt Biếc. Dù vậy, vẫn thật sự xin lỗi tất cả các fan của Nguyễn Nhật Ánh và Victor Vũ!

Dẫu thành công về mặt thương mại, nhưng bộ phim có những điển hình nhạt nhẽo về nội dung như đa số phim Việt.

Những bình luận dưới đây được rút ra trên cơ sở so sánh với những tác phẩm kiểu mẫu. Và những quan điểm về tình yêu là theo chủ nghĩa duy mỹ trong nghệ thuật.

Ngạn có yêu Hà Lan không?

Một trong những mỹ ý của bộ phim là ca ngợi tình yêu của Ngạn.

Nhưng Ngạn yêu ai?

Câu hỏi có vẻ phí lý, nhưng có lẽ Ngạn không yêu Hà Lan nhiều như đa số chúng ta lầm tưởng!

Cái mà Ngạn yêu nhất là công thức tình yêu mà Ngạn dành cho Hà Lan.

Theo công thức ấy, yêu Hà Lan nghĩa là phải nâng Hà Lan lên thành nữ thần tuyệt đối lung linh, còn bản thân Ngạn phải là một chứng nhân của thủy chung trong sáng.

Với công thức như thế, Ngạn đã thui chột cá tính của mình, biến mình trở thành một nhân ảnh nhạt nhẽo xuyên thời gian. Từ lúc yêu Hà Lan hồi nhỏ đến tầm tuổi trung niên, Ngạn vẫn cứ mãi ánh mắt ấy, khuôn hình ấy, dáng điệu ấy khi đứng trước Hà Lan. Tuyệt không có sự trưởng thành trong tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan.

Bởi nếu Ngạn thật sự yêu Hà Lan nhiều như cậu ta tưởng, thì Ngạn sẽ không yêu nhiều thứ khác như thế!

Yêu Hà Lan mà Ngạn lại còn yêu làng Đo Đo của thời quá vãng trẻ trâu. Lại chôn vùi thanh xuân cho một trải nghiệm nghề nghiệp duy nhất – thầy giáo. Lại dành bao nhiêu xúc cảm cho Trà Long – con gái của Hà Lan với tình địch!

Với sự dàn trải tình yêu như vậy, Ngạn là Thánh, là Phật, là Chúa Giê-su mất rồi! Trái tim người đàn ông si tình thực ra rất hẹp hòi. Họ không có nhiều thời gian đến thế để dâng tặng cho những thứ không phải là người họ yêu, dù bất kỳ là cái gì.

Hà Lan, cũng như phụ nữ nói chung, không yêu những vị thánh! Họ yêu đàn ông.

Trong phim Gatsby vĩ đại, Gatsby đã bất chấp tất cả, với những phiêu lưu giang hồ hắc ám, để giàu có, để mua một ngôi nhà to nhất vùng, để tổ chức những tiệc tùng xa hoa với hy vọng chinh phục Daisy.

Trong Tình yêu thời thổ tả, Florentino còn dữ dội hơn. Mất Fermina là nỗi đau cùng quẫn, nên chàng cần phải có thuốc giảm đau. “Thuốc giảm đau” đó là những cuộc phiêu lưu chung chạ với hơn 200 phụ nữ khác, miễn là không phải chuyện mua bán, để chàng tạm thời quên đi, để chờ đến khi chồng Fermina chết. Và chàng đã thành công sau 50 năm có lẻ!

Trong quá trình đó, Florentino cũng bất chấp thủ đoạn để trở thành ông chủ của hãng tàu lớn nhất Caribe, để dâng tặng những lung linh thú vị cho người mình yêu.

Một chi tiết đắt giá khác: Florentino vì nhớ mùi hương người yêu dấu mà mua những lọ nước hoa nàng dùng, uống nước hoa thay cho uống rượu trên những bờ biển lất phất hè mưa.

revew-mat-biec-2
Ngạn, Hà Lan và Dũng trong một cảnh phim. Ảnh: Momo.vn.

Sao Ngạn không cực đoan thủ đoạn trong phạm vi cho phép! Sao không bám víu lấy thành phố phồn hoa nơi Hà Lan mê đắm mà lại về quê để giữ cho mình những huyễn tình yếu đuối? Sao không thử miễn cưỡng làm những thứ dù mình không thích miễn là Hà Lan thích?

Đàn ông si tình đa phần sẽ vứt hết, kể cả lòng tự trọng thần thánh, để theo đuổi tình yêu. Họ sẵn lòng tha hoá bản thân, khi tất cả chỉ là phương tiện để có tình yêu.

Đơn giản là Ngạn chẳng “dám” gì cả. Chỉ cứ bám víu lấy công thức tình yêu của mình mong Hà Lan “rủ lòng” ban phát.

Đáng nhẽ Ngạn phải tạo ra những ám ảnh da diết cho người xem, thì nam chính của chúng ta rất mờ nhạt, đơn điệu về cá tính.

Dũng – Một con đực hoàn hảo

Dũng chỉ là một con đực hoàn hảo thôi, chứ để trở thành đàn ông hoàn hảo thì chưa đủ.

Đúng ra, Dũng có thể là một đàn ông hoàn hảo nếu đạo diễn cao tay hơn.

Chỉ cần Dũng có một chút đàn anh với Ngạn thôi. Kiểu như vỗ vai Ngạn và bảo: “Anh tưởng cái thứ rung động nhỏ nhặt của anh xứng đáng với Hà Lan ư?”, rồi đừng có thượng cẳng chân, là Dũng từ một kẻ tầm thường sẽ trở thành cực phẩm soái ca.

Hà Lan – Như bao phụ nữ khác

Victor Hugo nói: “Nếu tình yêu là một tôn giáo, thì người phụ nữ là vị Chúa của tôn giáo đó”.

Nên trong tình yêu, phụ nữ luôn đúng, kể cả khi nàng thích những “lung linh xa hoa thú vị”. Chỉ cần nàng có mắt biếc, hoặc có nụ cười sưởi ấm cả mùa đông băng giá…

Đây cũng là lý do mà trong tất cả những tác phẩm hay nhất của nhân loại, tác giả không đi sâu phân tích phụ nữ, mà dành trọn tâm sức xây dựng biểu tượng ở những gã đàn ông.

 

Nguyen Hoang.

 

Bài cùng chủ đề:

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *